Nghe lòng tàn tạ với bâng khuâng
Trong nắng chiều phai bỗng nhạt dần
Người đến tình xa sao vội vã
Ta nhìn mộng lỡ để phân vân
Phù dung khoe sắc là bao bận
Dạ lý đưa hương được mấy lần
Ngơ ngẩn yêu rồi thêm héo úa
Trông đời cứ ngỡ chẳng còn xuân!.
548