Đường thi xướng họa gặp vần "ồn"
Chẳng khác đi bơi mắc phải chôn
Lúc xét tròn câu từ sáng sớm
Khi xem đối ý đã hoàng hôn
Điền vào chữ nghĩa cho sinh động
Khớp lại lời văn được hoạt ngôn
Dẫu thế mà bao người vẫn chọn
Làm nên nét đẹp của tâm hồn!
Bạn dụng tài ghê cái chữ "ồn"
Ta mà lỡ gặp chắc rồi chôn
Hiền khô chỉ dám bình mây lượn
Nhút nhát nên đành tả nắng hôn
Cũng sợ người chê bài thiếu ý
Đang gờm kẻ nhạo khúc dư ngôn
Vài câu tẻ nhạt mong là sẽ
Chấp nhận làm vui để ấm hồn.
Đợi xướng Đường thi chớ có ồn
Còn mong sắp chữ họa vào chôn
Chau mày nghĩ ngợi như ăn vụng
Nhắm mắt suy tư kiểu bị hôn
Tính đủ câu văn không thiếu ý
Xem nhiều đoạn đối lỡ thừa ngôn
Bao nhiêu nét đẹp trong đời sống
Được dịp thăng hoa lúc thả hồn!
Cũng chẳng lo chi lắm vận “ồn”
Nhưng lòng thực ngại cái từ “chôn”
Dùng lời ngột ngạt không tròn ý
Nối tứ nhập nhằng khó tả “hôn”
Ánh mắt lờ đờ màn ẩn dụ
Bờ môi lập bập kiểu vô “ngôn”
Nấu xào đủ cách ra đồ nhấm
Gửi bạn tâm giao phút trải “hồn”
Tưởng đã làm quen với vận “ồn”
Đâu ngờ có kẻ sợ vùi chôn
Không buồn thở trước tham đào lộn
Phải rõ bây giờ thích nụ hôn
Lễ tận đùa vui còn thiếu bổn
Câu cùng nói bậy nỏ thừa ngôn
Thơ mà viết đủ cho rằng hỗn
Để chữ L thôi luận thấy hồn.
Xuân Sinh
10:26 - 12/08/2014
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Có 1 bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ