Đông về thổn thức gọi hồn ai
Để nỗi buồn riêng đập ngắn dài
Cái nghĩa trong đời sao phải ngại
Ân tình cuộc sống chẳng hề phai
Âu sầu gợi nhớ người biên ải
Vội vã rồi thương kẻ cách mai
Kỷ niệm giờ đây còn chữ ái
Cho lòng quạnh quẽ guốc trang đài!
hungthangbcy
20:22 - 07/07/2014