Mặc cảnh đời đen cũng thấy thường
Đâu cần khổ luỵ chuốc sầu vương
Lờ đi chớ dại gì khiên cưỡng
Bỏ hết đừng mang nỗi đoạn trường
Lệ đổ vì chăng còn nỡ vướng?
Duyên tàn có phải đã nhầm thương?
Ngàn năm miệng lưỡi truyền không tưởng
Ảo não làm chi nhạt má hường!
(thơ hoạ)