Nỗi nhớ dâng trào lại chẳng vơi
Đồng quê ruộng lúa trải xanh trời
Vì đâu ngõ quạnh không người tới
Nỡ để sân buồn lạc lá rơi
Muốn hỏi cành đa, thì ngại lỗi...
Thèm nghe tiếng mẹ, bỗng im lời
Nhà tranh vách gỗ còn trông đợi
Nỗi nhớ dâng trào lại chẳng vơi
(thơ hoạ)