Lặng lẽ trông quỳnh toả ngát hương
Nhìn đêm ủ rũ đến vô thường
Lòng chan chứa gợi đèn sao ngủ
Mắt ngẩn ngơ sầu lệ bỗng vương
Nhạt nhẽo hằn môi nào bởi gió
Bơ phờ xoã tóc chỉ vì sương?
Ngồi đây ảo não cùng canh vắng.
Tựa kẻ khờ đang nghĩ chán chường
(ngũ độ thanh, bát láy)