Xin đừng níu lại mảnh tình côi
Ghế hẹn ngày xưa chẳng nỡ ngồi
Cũng bởi người quên rồi lạc lối
Nên giờ mộng vỡ để mình tôi
Buồn trông bọt nước âm thầm nổi
Tủi ngắm mây chiều rũ rượi trôi
Tưởng nhịp cầu duyên trời sẽ nối
Ngờ đâu lở mãi cách xa bồi.
Ngọc Tĩnh
16:16 - 17/11/2014