Nghe thuyền gọi biển ngỡ là mơ
Sóng trỗi thuyền trôi mặc biển chờ
Chắc tại thuyền xa mà biển lỡ
Hay vì biển giận lúc thuyền ngơ?
Thuyền quên biển đã không còn sợ
Biển lặng thuyền sao biết hững hờ?
Biển đợi thuyền nên đời mãi nhớ
Mong thuyền ghé biển vẽ hồn thơ.
(ngũ độ thanh, nhất vận, bát điệp "thuyền -biển")
(hoạ theo bài xướng "Phiêu Bồng " Của Hàn Phong Tử)