Đã hết mùa Thu nhạt sắc vàng
Một màu trắng lạnh chuyển Đông sang
Còn đâu lá rụng hồn ngây ngất
Bỏ lại hương phai dạ bẽ bàng
Tình chẳng chung đường nên rẽ lối
Chim không sát cánh phải lìa đàn
Bao là thổn thức tim đang nghẹn
Chợt bỗng ra đi để ngỡ ngàng.
1067