Chẳng lấp cho đầy nỗi nhớ ai
Nhìn hoa cúc nở lại u hoài
Khói sương mỏng mảnh chiều rơi vội
Vạt nắng bâng khuâng bóng đổ dài
Mộng mới chưa tan còn lở dở
Tình gầy vừa chớm đã phôi phai
Tìm ngày tháng cũ sao xa quá
Khi dáng người đi vẫn miệt mài.
457-