Đầy vơi cạn hết chả còn gì
Đợi tới hôm nào cất bước đi
Có giọt u sầu trên khóe mắt
Hay buồn héo úa cạnh bờ mi
Thương đau ghé ở đây nhiều quá
Hạnh phúc trông chờ chẳng mấy khi
Chữ ái mong manh rồi sẽ lại
Xong mình tự hỏi nó là chi ?!
- 478