Nắng nhạt nhưng còn vẫn thiết tha
Ngày thêm quạnh vắng trong chiều tà
Mùi hương ấp ủ nay ùa đến
Nỗi nhớ nồng nàn cũng thoảng qua
Tình cứ như mây trôi lững thững
Thương kia theo mộng lại là đà
Yêu người một thoáng thành si dại
Gót ngọc sen hồng để xót xa!
- 388