Nghe tình réo gọi như trùng vây
Cho những bâng khuâng lại rụng đầy
Nắng một hôm nao còn bối rối
Mưa từ dạo nọ vẫn bay bay
Yêu thương hò hẹn chờ mai mốt
Ân ái trông mong chẳng tháng ngày
Không biết nhớ nhung rồi có trả
Nợ nần người phải khất sao đây !
- 376