Khuya về gió lạnh nghe xa vắng
Có tiếng lòng rơi trong tĩnh lặng
Đáy nước xưa không thấy Nguyệt vàng
Trên vườn cũ hỏi đâu Quỳnh trắng
Đêm buồn chợt rụng ánh sao băng
Môi mọng thèm tìm hương trái đắng
Đến kiếm nhau thôi đã muộn màng
Tình giờ để nhạt phai theo nắng.
1046