Có những phút giây đằng đẳng dài
Chờ người khi nắng đã tàn phai
Ngày qua dưới phố xe đông đúc
Mắt dõi theo nhau dáng miệt mài
Bóng đổ mây che về rất vội
Chiều nghiêng sầu ngả lại thêm hoài
Thèm môi ấm lạnh sao nhung nhớ
Cứ để tay ôm vẫn lạc loài !
- 316