Ngọn gió Thu qua rất khẽ khàng
Tơ màu ươm nắng đã dần loang
Bầu trời lững thững vầng mây trắng
Mặt đất lưa thưa những lá vàng
Tóc thả đùa nhau thêm quấn quýt
Áo dài đan vạt nhớ mênh mang
Chiều trong sương khói mơ màng tỏa
Có tiếng thinh không Sếu gọi đàn .
- 227