Lặng lẽ mình ta ở chốn này
Một vầng trăng ngỏ mộng như say
Đêm tàn nguyệt tận còn vương vấn
Lá rụng thu về lại ngất ngây
Cứ mãi lang thang theo lối gió
Thích cùng vơ vẩn với ngàn mây
Đường thi ngẫu hứng trong thơ hoạ
Để cõi trời mơ vẫn ngập đầy .
- 217