Chàng không ở lại cứ theo tàu
Chẳng biết sau mình kẻ quặn đau
Ánh mắt u buồn xa xót rũ
Làn môi giá lạnh tái tê nhàu
Rương đầy bạc trắng thừa bao nệm
Tủ ngập khoen vàng đủ mấy cau
Có lẽ lòng anh giờ đã khác
Cho nên mới vội đổi thay màu..
Phương Nguyên
16:58 - 22/05/2014