Nắng rọi nghiêng chiều hắt bóng cây
Lời ru vọng đến tiễn chân ngày
Êm êm dòng nước con thuyền lặng
Khe khẽ hoa đồng ngọn gió lay
Thu chết cho lòng thêm buốt lạnh
Đông qua để xác cũng hao gầy
Hôm nao quạnh quẽ sầu ly biệt
Nghe lá rơi mà mắt thoáng cay .
- 170