Chắc độ Đông tàn mưa sẽ ngơi
Nhớ người thương cũ thấy chơi vơi
Hết ngồi tựa cửa trông phương bắc
Lại đứng bên hiên ngóng cuối trời
Chẳng rõ bao giờ thuyền ghé bến
Để mà khi ấy lệ ngừng rơi .
Mai về chả biết ai tình tự
Hay vẫn lòng xuân cứ rối bời .
-159