Ước vọng LƯNG chừng kiểu giỡn chơi
Đành cam BẠC bẽo trách chi trời?
EO sèo động cửa mưa ùa tới
Ảo NÃO cô phòng lệ muốn rơi
Cứ võ VÀNG như người chẳng đợi
Rồi DA diết để mộng không rời
Còn ĐEN đủi lắm nàng thơ hỡi!
XÁM xịt duyên tình mãi chửa vơi
(nđt, nv, tập danh sắc thái ẩn trong bát láy)