Bữa chị nhà bên rủ đánh cờ
Lâu rồi chẳng chiếu ngỡ nằm mơ
Thòng xe để vậy còn xem đỡ
Khép sĩ thì thôi lại phải chờ
Pháo chọc liên hồi e cũng dở
Voi ghìm xối xả ngại gì đơ
Sang hà đợi lát cùng nhau thở
Tiễn tốt vào sâu kẻo muộn giờ
Nhìn anh Ngọc Tĩnh thả quân cờ
Chị đã say lòng thỏa giấc mơ
Tại ước bao ngày nên chẳng đỡ
Vì yêu một thuở mới luôn chờ
Nòng vươn mãnh liệt đâu dè dở
Bệ tấn oai hùng ngỡ tưởng đơ
Giữa cuộc xin dừng cho xuống thở
Đành thôi vỡ trận suốt canh giờ.
Tìm vui bạn nữ suốt canh cờ
Ngọc Tĩnh xuân này thỏa sức mơ
Mặc pháo vươn nòng không kể đỡ
Tuỳ xe kẹt bánh chẳng mong chờ
Anh thời ngựa mất đi càng dở
Chị bởi voi còn tấn cũng đơ
Thế trận cân bằng nên dễ thở
Mềm cương rũ rượi cả đôi giờ.
Xuân Diệu
11:01 - 02/04/2015
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ