Về Trăng sáng rọi dưới đồi chè
Nửa bóng mây còn lấp lửng che
Óng ả tơ vàng nơi cuối lạch
Chập chờn ánh nguyệt tận đầu khe
Mờ đêm sương đổ cho ngàn nhớ
Cạn chén rượu cay bỗng lệ nhòe
Khuya vẳng tiếng đời nghe rất lạ
Cũng làm bờ mắt chợt thêm hoe.
- 044