Bởi nợ trần gian vẫn chất chồng
Khi tình cũ kỹ bạc rêu phong
Ngày nao nhớ lại viền môi thắm
Thuở ấy quên sao cặp má hồng
Mỗi tối sương giăng nghe khắc khoải
Bao chiều lá rụng nuối mênh mông
Trăm năm dang dở rồi vàng võ
Một nỗi buồn xa mỏi gánh gồng.
835