Chút ánh dương tan ở cuối trời
Con thuyền vô định lững lờ trôi.
Trăng côi khuyết mảnh ơ thờ mọc
Hoa úa lìa cành lãng đãng rơi
Đến tận chân mây tìm ảo ảnh
Để trong đáy dạ khiến bồi hồi
Nhưng rồi gởi mộng nơi phương ấy
Cho mãi muôn trùng thấy lẻ loi .
630