Lặng lẽ khèn ai vẳng cuối đàng
Nghe chiều rạo rực đón mùa sang
Thương người quán gió hờn trăn trở
Nhớ bạn cầu mây nối rịt ràng
Chữ phú chờ khai ngàn thế dọc
Câu vần đợi xướng vạn đường ngang
Vì cơn giận dỗi mà quy ẩn
Bỏ mặc… vườn thơ chẳng ngó ngàng!
