Tủi lúc nàng xuân lặng lẽ rời
Bông đào cánh mận khẽ khàng rơi
Mà nghe nức nở dòng mưa hạ
Lại thấy mòng mơ quãng tuổi đời
Cõi tục bao lần say bước trải
Tiên bồng khối lượt thả hồn chơi
Trần gian nếm đủ mùi cay ngọt
Chợt hiểu rằng xuân cũng có thời!
Bông đào cánh mận khẽ khàng rơi
Mà nghe nức nở dòng mưa hạ
Lại thấy mòng mơ quãng tuổi đời
Cõi tục bao lần say bước trải
Tiên bồng khối lượt thả hồn chơi
Trần gian nếm đủ mùi cay ngọt
Chợt hiểu rằng xuân cũng có thời!