Nỗi buồn kia chẳng thể nào cân
Chồng chất ngày cao mãi vạn lần
Kiếp bạc phôi pha đầy mái tóc
Xác gầy trĩu nặng cả đôi chân
Hương bay dạ để còn vương vấn
Tình đến đời thêm những ngại ngần
Đau xót rồi trơ thành đá sỏi
Quay nhìn cõi thế bóng phù vân .
- 422