Cũng bởi si mê đã quá nhiều
Cuối đời đếm chẳng còn bao nhiêu
Nắng xuân qua kẽ tay rơi mất
Mưa hạ trôi mùi phấn nhạt yêu
Chăn gối tìm đâu cho ấm lạnh
Ái ân sót lại để tiêu điều
Có không hạnh phúc sao rồi mãi
Le lói hừng tây của ráng chiều?!
- 353