Xứ nghệ quê ta suốt cuộc đời
Mùa về nóng rát bạc màu tơi
Đồng xa nhặt nhạnh mây giăng kín
Ruộng ngái trông chờ nắng phủ vơi
Nhớ thuở cây chằm che bão quật
Thương ngày nón đội chắn mưa rơi
Thiên tai gió lốc nhiều gian khổ
Cắt rốn chôn nhau quyết chẳng rời.

Bài xướng
ÁO TƠI
Miền Trung Xứ Việt vẫn thương đời
Cát bụi phong trần cõng áo tơi
Dãi gió dầm sương choàng lá dẻo
Lên rừng xuống biển đỡ mùa vơi
Tình cha thấm đẫm làn mưa quất
Nghĩa mẹ chan hoà vạt nắng rơi
Tấm thảm quây tròn che bão lửa
Người quê quý trọng mãi chưa rời!
Nguyên Xuân
ÁO TƠI
Miền Trung Xứ Việt vẫn thương đời
Cát bụi phong trần cõng áo tơi
Dãi gió dầm sương choàng lá dẻo
Lên rừng xuống biển đỡ mùa vơi
Tình cha thấm đẫm làn mưa quất
Nghĩa mẹ chan hoà vạt nắng rơi
Tấm thảm quây tròn che bão lửa
Người quê quý trọng mãi chưa rời!
Nguyên Xuân