Phật dạy nơi trần cõi tạm thôi
Lưu thân chốc lát phải đi rồi
Đừng mê thế giới xanh như ngọc
Chớ ngại nhân tình bạc tựa vôi
Hạ mãn thu về cây trút lá
Đông qua tết đến lộc đâm chồi
Trao tâm hạnh phúc từng giây phút
Khổ nạn đau buồn tự nó trôi.

BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.