Một dòng định mệnh vẫn đầy vơi
Mà bước trăm năm đã rã rời
Nắng đọng hai vai gầy cõi nhớ
Mưa vương mái tóc bạc trần đời
Bên bờ hạnh ngộ sương mờ ảo
Cuối bến Ngân hà gió tả tơi
Ngày tháng lênh đênh không trở lại
Con thuyền rách nát vội ra khơi..!
- 091