Sương rơi tí tách giọt êm đềm
Lặng lẽ anh ngồi đếm tiếng đêm
Gió lạnh miên man tuồn mái lá
Trăng khuya sóng soải gối lưng thềm
Tương tư vụt đến cho sầu gợn
Dĩ vãng trôi về để buốt thêm
Động cõi thương lòng đau thảng thốt
Trầm ngâm nhớ mãi bóng vai mềm
