Thôi rồi gạo đã nấu thành cơm
Chớ trách nhau chi đặng tủi hờn
Cả nghĩ ăn no vì cận kẻng
Đâu ngờ bén đượm bởi gần rơm
Do ai chậm bước buông tuồng lỡ
Để kẻ nhanh tay đóng cọc vờn
Ruộng cạn không lo mà xổ nước
Em đành bấm bụng mượn người bơm

BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.