Ơi đò có cập bến Vong Xuyên
Chở bớt dùm ta gánh nỗi niềm
Dụ mãi chưa lần ra kẻ độ
Câu hoài chẳng dẫn được ai khiêng
Gân gà cố chấp ôm thì khổ
Vỏ ốc đa mang tặng lại phiền
Đã thế gom cho nàng Mạnh Nguyệt
Đong vài bát nước giải sầu miên.

BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.