Vụng dại ngoi lên giữa chậu sành
Sen thầm lặng bám rễ bùn tanh
Hong tràn nắng gió nào nghiêng ngả
Tỏa đủ ba sương chả giựt giành
Chẳng phải mâm vàng nâng gót ngọc
Không là bút thắm họa trời xanh
Khen chê vẫn giữ mình vươn thẳng
Điểm chút an nhiên thoảng mộng lành
