Chiều tà đứng lặng giữa hàng cây
Nhặt chút tình vương mãi chẳng đầy
Ước hẹn như mây, thành lại vỡ
Thề nguyền tựa gió, đến rồi bay
Mang lời hư ảo ru tim héo
Để nỗi cô đơn nặng dáng gầy
Giữ mộng vô thường trong bể khổ
Nên người đã tỉnh, dạ còn say!
Huỳnh Bá Phúc
22:38 - 19/05/2014