Mấy chị xuân chiều cũng ngẩn ngơ
Nhìn quan cánh động phổng đôi gờ
Âm thầm khép cổng rồi thương nhớ
Lặng lẽ dong người hửng giấc mơ
Bởi cạnh nhà mương rầu muốn gỡ
Vì khanh hẻm khúc muộn trông nhờ
Hương lòng thổn thức không đòi nợ
Chỉ thấy duyên hồng ngập nghĩa tơ
