THƠ khóc tình xưa trắng khoảng màu
KHÔNG còn nuối tiếc vẫn hờn đau
KẺ đi vội vã mờ hư ảnh
HỌA ghé long đong bạc mái đầu
THI tứ ngàn năm như nước cạn
NHÂN loài một kiếp tựa dòng sâu
TỦI nên mãi viết THIÊN TRƯỜNG HẬN
PHÚ CHẲNG NGƯỜI NGÂM MẠC KHÁCH SẦU
Nguyen Thanh
06:18 - 05/11/2020