Tím rịm trời chiều lộng sắc hoa
Hoàng hôn quyến rũ kẻ không nhà
Màu mây ủ dột chìm sâu thẳm
Bóng nước u hoài lặn tít xa
Vẫn ngất say hình hài vóc ngọc
Còn mê đắm dáng vẻ thân ngà
Bên người bịn rịn thương rồi nhớ
Phượng nở mơ màng cuối tháng ba
