Hạt nắng chiều rơi vẫn vãi đầy
Ta còn ngật ngưỡng với cơn say
Vầng mây bảng lãng về nơi ấy
Ngọn gió hanh hao ghé chỗ này
Bỗng lạ dưng không ân ái đến
Để rồi chợt biến nỗi sầu vây
Cho đời mộng mị tan thành khói
Dẫu biết nhưng tình khó đổi thay
886