Về cơn gió lạnh ở phương này
Bỗng muốn cho lòng uống thật say
Chẳng nhớ nỗi niềm sao vẫn giữ
Rồi quên kỷ niệm mãi luôn đầy
Nghe tiềm thức gọi thời xanh tóc
Đã ủ men sầu dạo trắng tay
Quá khứ lên buồn như cỏ úa
Thương năm tháng cũ nhuốm hao gầy
856