Trải bốn mùa thương phận lỡ làng
Hai mình trắc trở nỗi sầu mang
Mười năm giã biệt hồn xơ xác
Vạn thuở lìa xa kiếp bẽ bàng
Rệu rã trăm chiều trên lối nhỏ
Âm thầm một bóng giữa đò ngang
Ba lần bảy lượt cầu tha thiết
Hối lỗi mà không thoả mộng vàng
(nđt, bl, toán thi)