Thôi nhé từ đây hết lá vàng
Đông về lạnh lẽo để riêng mang
Gió đưa phòng trống càng cô quạnh
Chiếu rộng mền đơn chịu lỡ làng
Hương lửa còn nay đâu đã nhạt
Phấn son vẫn đó chẳng thêm màng
Do đời luân chuyển tan rồi hợp
Cứ phải gây bao chuyện bẽ bàng .
676