Chó Đẻ Hoa Vàng nhiễu sự ưa
Hồi Hương Phụ Tử chết không chừa
Phang Dùi Trống mạnh Cành Giao xẻ
Tẩm Quế Chi nhiều Lưỡi Cọp cưa
Ích Mẫu Hoàng Liên bằm đả gọn
Bình Vôi Đỗ Trọng xắt chưng vừa
Đông Trùng Hạ Thảo Câu Đằng né
Nhãn Nhục Kim Tiền thức tỉnh chưa?
Bần hòn vị đắng khó ai ưa
Mắc cỡ nhiều gai thế mới chừa
Bã đậu đụng vào nên chạy tháo
Mắt mèo va phải có ngồi cưa
Cạp nong ba lạng cầm cho khéo
Vò vẽ một cân kéo chẳng vừa
Trứng cóc,gan công hòa trộn lẫn
Đây thang thuốc quý uống hay chưa?
ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO khối người ưa
CÁ CHẠCH mồm đau cũng khỏi chừa
Cháo SẺ em hầm sao lại cữ?
Canh GỪNG chị nấu hẳn là cưa
Ngâm BÌM BỊP uống bao giờ đã
Hãm HẠCH ĐÀO tu mấy chẳng vừa
TỨN KHỬN vùng cao còn vẫy gọi
Thêm vò CÁ NGỰA khỏe nhiều chưa?
Chẳng tốn tiền mà, rất dễ ưa
Bao nhiêu rễ cội đốn nô chừa
Tâm liên lá nhãn nàng bào cắt
Môn mạch dâu tằm gã xắt cưa
Sâm trắng hoài sơn nghiền tán kỹ
Dong khô ong mật trộn nhào vừa
Để rồi tất cả vo viên lại
Hay sắc trong nồi uống đã chưa
Dâm tà mọi kẻ hám tình ưa
Biết tội mà ta chẳng dễ chừa
Địa phủ dầu sôi sầu nhé giãy
Thiên đàng quả cấm nhịn gì cưa
Mơ mòng vợ chủ hình như mới...
Hấp dẫn chồng ai vả lại vừa...
Ngũ khoái trêu người luôn phải phạm
Suy đời chợt thấy phũ phàng chưa?