Những chiếc vàng khô đã rũ mành
Dăm chồi bé nhỏ lại bừng xanh
Xôn xao nhú giữa cành đang héo
Quấn quýt hòa trên sẹo chửa lành
Bởi lẽ than tàn còn cố đượm
Nên dầu xác mượn cũng liều tranh
Bon chen vẫn phải vui mà sống
Dẫu biết đời cay tựa ngậm hành
