Mới thấy Thường Nga gọi cửa mời
Hai hàng lọ mọ tớ qua chơi
Tay choàng thịt nõn bàn phong nguyệt
Miệng khoắng giò thơm chém sự đời
Tiếp rượu tiên cô hừ ứ hự
Dâng đào ngọc nữ ẹo à ơi
Cung Hằng ấy vậy mà vui nhỉ
Được bữa no nê hưởng phước trời
Vẽ chi phiếm cảnh tợ lưng trời
Cứ thỏa bao lần mãi nguyệt ơi
Kẻ gió vờn mây thầm rẽ mộng
Lặng say khẽ thốt giỏi cho đời
Để rồi quyện lẫn bồi men đếm
Một nhẽ say vùi cám nẻo chơi
Nhẵn lượt bì so đầy sắc phẩm
Khác đâu bản họa rõ luôn mời
Bảo ngại người ta vẫn kéo mời
Đã đành gắng gổ thiệt nàng ơi
Ráng do bởi bụng tròn đeo mỡ
Gượng cũng vì thân ít hiểu đời
Mãi bớt thêm nhiều câu lại đổi
Để tìm mượn nát não mà chơi
Tỉnh ra mới ngỡ ngàng thôi sợ
Ngộ tưởng đùa vui té nỡm trời