Gối chiếc trăng tà vẫn lẻ đơn
Đèn khuya đối bóng nửa chăn hờn
Còn thao thức kẻ ngoài muôn lối
Có đợi chờ người nẻo cuối thôn?
Lữ khách sang ngang dần khuất dạng
Đò duyên tách bến mãi trơ cồn
Trăm năm chẳng vẹn tình giai ngẫu
Trọn kiếp thi nhân lạnh ngõ hồn.
