Lẳng lặng mà nghe trỗi khúc sầu
Cung trầm giọt tủi mãi chìm sâu
Tàn canh kẻ đợi lần yêu trước
Rã giấc người mơ buổi hẹn đầu
Có phải thân ngà đau nỗi mộng
Nên là mắt ngọc đẫm dòng ngâu
Đường xưa gió lạnh trăng thầm tỏ
Nhặt mảnh tình rơi đứng giữa cầu.
Anh Duy
14:27 - 18/04/2019