Khẽ vọng lời ru lả ánh chiều
Ca từ uẩn khúc gợn hồn xiêu
Vì duyên nợ cũ giờ không thắm
Tại nghĩa tình xưa ấy chẳng nhiều
Bướm lãng sau nhà xa buổi đợi
Hoa tàn trước giậu lỡ niềm yêu
Nhìn con lệ đẫm dòng thương cảm
Bởi đã lầm thân … Xót phận kiều!
Anh Duy
08:46 - 25/06/2020